mới đọc titlle bài viết này… Con người
ai chả bận rộn, ai chẳng có công việc
của riêng mình. Một người bình
thường 1 ngày phải dành 8 tiếng cho
công việc, 8 tiếng để ngủ và 8 tiếng dành cho các mối quan tâm khác…Thế
nhưng nếu bạn yêu một người mà
mỗi ngày công việc chiếm của người
ấy 12 tiếng thì sao? Đi làm 12 tiếng, có
nghĩa là người ấy phải có mặt ở chỗ
làm từ lúc 7h, và ra về lúc 7h tối. Từ chỗ làm về cũng khá xa, bước chân
vào nhà đã là 8h30 …Mọi ngày đều như vậy… Đi làm 12 tiếng có nghĩa là không
phải lúc nào người ấy cũng có thể
nhắn tin hay gọi điện thoại cho bạn.
Do tính chất của công việc, chỉ những
lúc rảnh rỗi người ấy mới có thời gian
như thế…Và cũng do tính chất công việc, người ấy còn làm ca đêm, cả
ngày hôm sau về chỉ có thể “ Ngủ”
chứ chẳng thể làm được việc gì khác… Đi làm 12 tiếng, nghĩa là bạn chẳng
thể chiếm được 1 tiếng trong số 24
tiếng trong ngày của người ấy….Dù
rất muốn gặp nhưng thời gian rảnh là
quá ít…2 tuần 1 ngày nghỉ…Chỉ tranh
thủ được những ngày nghỉ hiếm hoi để đi chơi…Có khi đến 2,3 tuần mới
gặp 1 lần… Đi làm 12 tiếng có nghĩa là rất mệt, có
khi buổi tối đang nhắn tin với bạn mà
người ấy lại ngủ quên mất, để bạn dài
cổ chờ tin nhắn lại…Những lúc như
thế, cảm giác tức, tủi thân là không thể
tránh khỏi.. Tất cả những điều đó – khi bạn yêu 1
người bận rộn – là chắc chắn có. Quan
trọng là bạn phải biết thông cảm và
chấp nhận… Mình không dám nhận mình là người
biết chia sẻ. Ngược lại, mình còn rất
ham chơi, rất hay giận dỗi và ích kỷ
nữa. Mình muốn luôn phải gặp người
mình yêu, muốn được người khác
quan tâm và chăm sóc. Mình chưa bao giờ chủ động nhắn tin quan tâm đặc
biệt đến ai trong 1 thời gian dài, chưa
bao giờ chấp nhận việc mình nhắn tin
đi mà không có hồi âm ngay lập tức,
chẳng nghĩ là sẽ duy trì một mối quan
hệ mà 2,3 tuần mới gặp 1 lần.

gặp người ấy. Mình hiểu khi người ấy
không nhắn tin nhiều cho mình, khi
đang nhắn tin qua lại mà tự dưng đứt
quãng sau 10h đêm, khi mình chấp
nhận chỉ nhắn tin chứ không đi cà fê… chấp nhận bỏ qua cả cái cục tự ái
trong lòng… Và quan trọng nhất là
biết lo lắng, biết thể hiện sự quan tâm
đến 1 người và nói ra được bằng lời. Trước đây, ngay cả đối với người
mình yêu, mình cũng rất ít khi thể
hiện, nhiều khi là hời hợt. Nhưng bây
giờ, mình lại muốn thể hiện rất nhiều
với người ấy. Trời lạnh mình cũng lo
người ấy đi làm về sẽ bị rét; người ấy ốm, ho, mình cũng không an tâm. Mà
người ấy lại chưa phải Người yêu của
mình. Kỳ lạ thật đấy nhưng mình hiểu
trong suy nghĩ của mình đã có sự đổi
khác. Mình chẳng dám hy vọng vào cái gọi là
happyending bởi mình sợ cái gọi là hy
vọng, gọi là cảm xúc, gọi là yêu lắm
rồi…Nhưng mình vui vì có 1 người để
quan tâm, để thấy cuộc sống bên cạnh
công việc, bạn bè còn có các mối quan tâm khác…. Còn bạn, nếu bạn cũng yêu một
người bận rộn, bạn có những xúc
cảm giống mình không ?

